Đau đẻ 2 ngày trời vật vã, nước mắt và cảm xúc đan xen trong lòng. Đó là những kỷ niệm đầu tiên khi trở thành một người mẹ. Con gái của mình, Misa, đã chào đời và mở ra một cuộc sống mới đầy hạnh phúc và thách thức.
Ngay từ những ngày đầu tiên, mình đã đối mặt với nhiều khó khăn và thử thách. Misa bị dị ứng với đạm sữa bò, thịt gà, trứng và cà tím. Những cơn nôn thốc, nôn tháo và nhiều lần mình phải đưa Misa đến bệnh viện cấp cứu vì tình trạng khẩn cấp. Đêm ngày mình bóp ngực và hút sữa xuyên đêm vì bị cương sữa. Mình còn phải đối mặt với việc con cắn ti mẹ khi đã mọc răng, khiến mình cảm thấy đau đớn vô cùng mỗi lần cho con ti.
Một trong những thử thách lớn nhất mà mình đã trải qua là khi con gái mình phải chịu hành hạ vì bị viêm phổi. Con sốt cao liên tục 8 ngày mãi cho đến khi vào viện. Con phải điều trị truyền kháng sinh trong một tuần tại bệnh viện. Khi đó con chỉ mới 9 tháng tuổi. Những ngày đó, nỗi lo lắng tràn đầy trong tâm trí của mình. Những ngày nghẹt thở, nhiều nước mắt, mất sữa, mình cũng ốm theo con luôn, sốt ho dữ dội, 2 mắt đỏ lên, trắng đêm…
Trải qua hơn một năm rưỡi, mình phải ngủ nghiêng một bên. Giấc ngủ trở nên quý giá và mình thường gặp khó khăn trong việc nghỉ ngơi.
Nhưng dù có bao nhiêu khó khăn, những tháng ngày đầy mệt mỏi và thử thách, mình không bao giờ thôi cảm ơn Chúa vì đã ban cho mình một thiên thần đáng yêu vô cùng, một sản nghiệp vô giá. Những giọt nước mắt đã trở thành niềm vui và tự hào. Mỗi lần nhìn Misa mỉm cười và khỏe mạnh, mình biết rằng tất cả những vất vả đều xứng đáng. Đó là những khoảnh khắc đáng trân trọng và không thể quên trong cuộc sống của mình.
Đôi khi, khi mình nhìn lại hành trình làm mẹ, mình thấy mình đã trưởng thành và thay đổi nhiều. Misa đã làm mình trở nên mạnh mẽ hơn, kiên nhẫn hơn và biết trân trọng những giây phút hơi ngại nói lên những cảm xúc sâu thẳm này, nhưng mình muốn chia sẻ với các bà mẹ khác rằng không có gì sai khi chúng ta cảm thấy mệt mỏi hay bất lực. Có những ngày mình cảm thấy bị áp lực và không biết phải làm gì để đối mặt với mọi thứ. Nhưng trong những khoảnh khắc như vậy, khi con gái mình mỉm cười hay ôm lấy mình, mình nhận ra rằng tình yêu và sự hi sinh là những gì quan trọng nhất!
Cố lên! Fighting!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét